ĐOÀN VĂN HẬU – 13 điều thú vị ít người biết về hậu vệ cầu thủ U22 Việt Nam

1. Đoàn Văn Hậu sinh ngày 19/4/1999 tại quê lúa Thái Bình trong một gia đình không có ai theo nghiệp thể thao, thậm chí bố mẹ Hậu từng phản đối anh theo con đường cầu thủ chuyên nghiệp.
Hậu là con thứ hai trong nhà làm nông, trên có anh trai 25 tuổi, đang làm lái xe. Tình yêu với trái bóng hình thành trong Hậu từ rất sớm, đến mức cậu bé vốn tình cảm, nhỏ nhẹ đã không ít lần ăn đòn, chỉ vì bóng.
“Giao cho con quét cái sân, cái nhà, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy con biến mất đi chơi bóng. Nhiều hôm đi làm về muộn, không thấy con đâu, lại phải tủa ra đi tìm, hoá ra cũng đang đá với tụi bạn”, bà Vũ Thị Nụ, 49 tuổi, mẹ Hậu, nói.

Lên cấp 1, Hậu tham gia vào giải bóng đá của trường. Năm 9 tuổi, Hậu trúng vào Trường Năng khiếu TDTT Thái Bình. Ban đầu vợ chồng ông Thắng không đồng ý cho con đi, vì còn ít tuổi. “Bố mẹ cứ để con đi, con tự lập được hết”, Hậu thuyết phục.

Năm Hậu 15 tuổi, HLV đội tuyển U15 Việt Nam bắt được cậu đi chơi game thâu đêm, gọi bố mẹ lên. Hậu khóc, xin lỗi bố mẹ, thầy giáo. “Bây giờ em có hai con đường, chơi game thì về quê, đá bóng thì ở lại”. Hậu xin ở lại đá bóng, từ đó bỏ game luôn.

“Mới đi khoảng một tuần, cu cậu nhớ nhà đòi về. Cứ thứ 7 bố xuống đón. Dần quen và đam mê rồi thì không đòi về nữa”, bà Nụ nói. Ngày đi, cậu bé Hậu 9 tuổi còn chưa biết làm việc nhà, chỉ thi thoảng đi giữ trâu cho bố mẹ. Đến Thái Bình học năng khiếu, cậu bé phải tự lo mọi thứ, như giặt giũ. Bố mẹ đến thăm con, lần nào cũng xót, nhưng yên tâm thấy con trưởng thành lên.

Mấy năm gần đây, Hậu có rất ít cơ hội về nhà. Năm 2017 về được một lần. Năm 2018, về được 2-3 lần. Lần gần đây nhất, cuối tháng 8 vừa qua, khi làm xong thủ tục sang đá cho câu lạc bộ ở Hà Lan, Hậu chỉ được về thăm nhà một tiếng, thắp hương các cụ và ăn một bữa cơm với bố mẹ.

2. Hậu được bạn bè và đồng đội đánh giá là con người khiêm tốn, hiền lành và khá kiệm lời

Nhìn anh chàng hậu vệ trẻ của chúng ta cũng hiểu được là anh ấy hiền lành và ít nói thế nào rồi nhỉ. Rồi những lần tan học, cậu bé không chạy về nhà mà mang trái bóng ra sân bóng của xóm đá, có khi một mình, có khi may mắn thì rủ thêm được một vài người bạn. Không thấy con về, bố mẹ phải đi tìm mãi và kết cục tối đó Hậu no đòn roi. Trước niềm đam mê túc cầu của con, bố mẹ Văn Hậu đã ra điều kiện cậu chỉ được đi đá bóng sau khi đã làm xong hết việc nhà. Ban đầu anh chàng cũng bứt rứt nhưng rồi dần cũng quen. Có lẽ không điều gì có thể ngăn cản Hậu đến với trái bóng. Cánh cửa bóng đá chuyên nghiệp mở ra với Văn Hậu khi đội tuyển Hà Nội T&T nhận thấy tiềm năng ở cậu bé có chiều cao nổi bật và kỹ thuật điêu luyện.

Khi còn học ở Trường Năng khiếu TDTT Thái Bình một lần thăm con, mẹ Hậu chứng kiến cảnh sinh hoạt tập thể, 3 học sinh ở chung một phòng, kê giường tầng nằm ngủ, dướt lót lớp áo mưa. Trời mùa đông rét căm căm, mấy đứa nhỏ không có nước nóng tắm rửa.

Tắm xong, con ôm đống đồ đi giặt giũ, tôi ứa nước mắt, định đón con về luôn nhưng con nhất định bám trụ đến cùng, nuôi dưỡng ước mơ của mình’, bà Nụ xúc động nhớ lại.
#đoàn_văn_hậu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *