Mẹ Văn Toản kể chuyện không cho con chơi đá bóng

Tôi thường la mắng con, thậm chí không cho chơi bóng nữa, nhưng cháu không từ bỏ. Nếu không ra bãi đất thì nó lại rủ các bạn về sân nhà kê 2 viên gạch làm gôn, bà Mơ nhớ lại.
2h30 sáng 12/12, thủ môn Nguyễn Văn Toản bắt xe từ Hà Nội về thăm gia đình sau khi cùng đội tuyển U22 Việt Nam dự buổi gặp mặt của Thủ tướng.
#thủ_môn_văn_toản #văn_toản
Căn nhà của gia đình Văn Toản nằm trong một xóm đạo ở xã Dương Quan, huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng.

Thủ thành sinh năm 1999 không thông báo việc này cho bất kỳ thành viên nào trong gia đình, họ hàng biết anh về lúc rạng sáng.

“Nó biết bố mẹ, em trai và bà nội đang ngủ vì khá mệt nên không đánh thức ai dậy. Nó qua nhà chú ở bên cạnh nghỉ ngơi. Khoảng 6h sáng, mọi người dậy thấy con thì cảm xúc vỡ òa, không diễn tả được”, ông Nguyễn Văn Sáng, 54 tuổi, bố Văn Toản, kể.

Buổi sáng, sau thời gian ngắn bên gia đình, Văn Toản được đón qua thăm các đồng đội ở CLB Bóng đá Hải Phòng và dự lễ trao thưởng của chính quyền thành phố.

Còn bà Lương Thị Mơ (42 tuổi, mẹ Văn Toản) cho hay hôm qua, gia đình có thuê xe ra sân bay Nội Bài đón con trai trở về nước sau thành tích vàng tại SEA Games 30.

“Do đứng ở khoảng cách xa nên chúng tôi không được gặp con. Chiếc xe chở đoàn chạy vèo qua rất nhanh khiến mọi người khá hụt hẫng. Cũng không ngờ là con lại về thăm nhà trong đêm như thế”, bà Mơ chia sẻ.

Bị mẹ mắng vì đá bóng ven sông
Ông Sáng lập gia đình muộn vào năm 33 tuổi. 2 năm sau, ông và vợ mới sinh Văn Toản là con trai đầu lòng. Sau Toản còn em trai, hiện theo học lớp 12.

Vợ chồng ông Sáng làm công nhân ở khu công nghiệp gần nhà. Cả gia đình, họ hàng không có ai theo nghiệp thể thao.

Khi bé, Toản đã bộc lộ năng khiếu và thể hiện niềm đam mê cháy bỏng với trái bóng tròn. Mẹ cậu kể rằng suốt những năm tiểu học, chiều nào Toản cũng ra bãi đất bồi ven sông Cấm đá bóng với lũ bạn sau giờ học.

Cứ đến chập tối, bà Mơ thấy con trở về nhà với quần áo lấm lem bùn đất. “Mỗi lần như vậy, quần áo rất khó giặt. Bực mình, tôi thường la mắng con, thậm chí không cho đi đá bóng nữa. Nhưng cháu không từ bỏ. Nếu không ra bãi đất thì nó lại rủ các bạn trong xóm về sân nhà kê 2 viên gạch làm gôn rồi cùng nhau đá bóng”, bà nhớ lại.

Toản thường giữ vị trí thủ môn và bắt bóng rất hay. Ở các giải đấu của xóm, của trường, cậu bé đều là người được chọn để bắt chính.

Lúc 11 tuổi, khi đang học lớp 5, Toản tham gia một giải đấu bóng đá học sinh ở huyện. Với chiều cao nổi bật và khả năng bắt bóng vượt trội, cậu lọt vào tầm ngắm của các HLV thuộc trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hải Phòng.

Các thầy đã đến nhà động viên gia đình cho Toản vào trung tâm tập luyện. Nghĩ đến cảnh con đang tuổi ăn, tuổi chơi phải sống tự lập xa nhà, hơn ai hết, bà Mơ là người phản đối đầu tiên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *